Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Truyện ngắn


Quà sinh nht
 
Trong năm đa con ca má, ch nghèo nht. Chng mt sm, con đang tui ăn hc. Gn ti l mng th 70 tui ca má, c nhà hp bàn xem nên chn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mi bao nhiêu người. Ch lng l đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, đ con nu má ăn?" Chưa tan tic, Má xin phép v sm vì mt. Ai cũng chc lưỡi: "Sao má chng ăn gì?" V nhà, mi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm vi tô canh chua lá me và dĩa cá bng kho tiêu ch mang đến... (ST)

Su Riêng
 
- M, su riêng r. M mua cho Ni mt trái đi M. Ni nói c chc năm ri Ni chưa ăn múi nào hết.
 
- Bên đây su riêng mc như vàng, ca đâu mà cho Ni mày ăn cho đ. Tao hu Ba mày mt ri, thêm Ni mày na có nước đem chôn tao sm.
 
Thng Tí như b ht hng trước câu tr li ca M nó. ... Mùa su riêng năm sau, Ni nó mt. Hôm gi đu, M nó mua mt trái su riêng tht to đ trên bàn th.
 
M nó nói vi mi người:
 
- Má chng tôi ho su riêng lm. Mc cách my tôi cũng ráng mua đ cúng Má tôi.
 
Mi người khen M nó là dâu tho. Ch có thng Tí biết.
 
Nó lng l đến cnh bàn th thì thm: - Xin Ni tha li cho M con
 
 
 
BÔNG ĐIÊN ĐIN
 
         
 
Xưa, em sng quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò c u, hái bông điên đin . Tui mười lăm ngai ngái mùi bùn.
Em tìm v
thành ph. Hc đi, hc nhy, hc liếc mt cười tình. Tui thiếu n đôi mươi vành vnh, thơm phc và kiêu hãnh.
M
t ba, em chy ra t trong khách sn. Chiếc giày cao gót lt quai lăn tõm xung cng đen ngòm đ l đôi chân phèn ta máu. Em khóc tc tưởi. Nước mt ân hn làm trôi nhng th bôi trét gi to. Khuôn mt l dn nhng nét quê xưa.
Em ch
t nh nhng cánh hoa điên đin sp tàn còn kp ng vàng trước lúc hoàng hôn.    
 
Nguyn San

EM TÔI
 
Bám đt Sài Gòn sau 3 năm ra trường, tôi vn không xin được vic. Đôi cua dy kèm, khi chng đ trang trãi li phi nh ngun tr cp quê. Va ri, đau rut tha, nm vin. M vượt ngàn cây s vào thăm. Ngày v, dúi vào tay tôi ch vàng, bo: Ca cái Lan, nó dn con dùng đ hi sc, vin phí và tin gi vào cho con trước đây cũng mt tay nó c. Ti nghip! Dy thêm tít mù, còn nuôi thêm c ln.
…Nh
ngày Lan trượt đi hc, thư v tôi mng chng tiếc li
C
m món quà ca em, tôi ch còn biết nut nước mt vào trong.
 
Ngày xư
 
Huỳnh Văn Dân
 
Thu nh, nhà tôi nghèo lm. Mi chiu, anh em tôi thường t li bên ni cơm đn khoai sn, ríu rít như đàn chim v t. Thiếu thn nhưng chúng tôi nhường nhau phn thc ăn ngon nht, m tôi rt vui lòng.
Khi chúng tôi khôn l
n, có gia đình riêng, ai cũng khá gi. Hôm gi ba, có mt đông đ, anh Hai tôi phàn nàn vi m cây xoài ca anh Ba mc chm qua sân nhà anh. Ch Ba trách anh Tư đào ao ln qua phn đt ca ch hai tc. M tôi trm ngâm: "M ước gì được tr li thi nghèo khó ngày xưa."
 
 
 
Ca dao thương m    
 
Trung Dung
 
Ba b tai nn mt khi m chưa bước vào tui bn mươi. M vy nuôi con.
Con lêu l
ng chơi bi, m khóc.
Con ngoan, h
c gii... M cũng khóc khi đt nhang cho ba.
H
i đó, con đâu hiu sao ít thy m cười.
L
n lên, nghe câu hát "... M đi ly chng con vi ai..." Con li khóc vì thương m.
 
 
 
Tính Cách
 
 
 
M tôi buôn bán, chai lỳ trước cái cân cơm áo nhưng mn cm trong ngh thut. Nhng nước mt tình bun phim nh, nhng st sùi s phn ci lương, bà đu hn nhiên "ăn theo" mt cách ngon lành. Có ln, cha tôi gin:
 

- Coi ch
ng trôi ti vi....
 
- Còn sách ông chưa viết ra đã hóa đá
 
 - M tôi tr miếng
 
 - Thế cũng mang danh nhà này, nhà n.
 
Mt hôm, đang ba ăn, bng nhiên m tôi chy vt ra đường chn đường con bé bán trng vt ln.
 
- Mày biến đâu tài thế.
 
Hì! có chui xung đt ri cũng gp tao
 
- Bà va nói va ging mng trng, đếm ly tr n.
 
- Dì ơi, cho con kht, m con còn m!
 
- Nhà này cũng đang m đây - M tôi cười bù - Khi bm mép.
Con bé ch
ưng hng, lã chã nước mt nhìn ci mng không, ri bưng lên, xiêu vo bước đi....
 
Cha tôi cám cnh, quay mt, rút mùi soa chm mt.
 
Lâu sau, ti vi phát v kch "Cô bé nghèo bán trng b xiết n". Lúc y, m tôi li khóc, còn cha tôi thì cười. 
 

(tác gi
Nguyn Th Hoài Thanh)
 
 
 
Ngày xưa ta bé.
 
Ngày đó, cùng chung xóm nh, em hay r chơi "bt mt bt dê".
 
S b ăn gian, em t tay gp khăn tht k.
 
Vy mà, chưa hết mt vòng sân, anh đã bt được em. Em giãy nãy bt đn, anh phi chu thua.
 
Ln, phiêu bt kiếm sng, nhìn lũ tr chơi trò năm cũ, anh nh xóm nh, nh em .... da diết ngm ngùi.
 
Ngày xưa, chưa giáp mt vòng sân.....
 
Bây gi, có ai bt mt đâu, sao anh tìm em, tìm hoài không thy !
 
 
 
Vết so 
 
Ngày bé, anh và em hay chơi trò cút bt. Ln n té ngã, máu đu gi chy nhiu.
Anh xuýt xoa theo t
ng git nước mt ca em, luôn ming ha che ch sut đi, không bao gi đ đau na.
 
Ln, anh du hc, không thy v.
 
Ngày m anh mt, anh dn mt cô da trng, tóc vàng v chu tang.
 
Em đng nép sau bu ca, nhìn sang.
 
Bt cht vết so chân nhc but....
 
 
 
Đánh đi
 
Ch yêu anh, v lãng mn, coi thường vt cht. Ch xa anh cũng l đó.
Nhân ch
ng cuc tình là chiếc xe đp, ch đy k nim mt thi yêu nhau.
M
ười năm xa cách, anh lao vào mưu sinh, công thành, gia sn ít ai bng.
Tình c
ch gp anh, chiếc xe đp ngày xưa trang trng trong phòng khách bit th, ch hi :
 
- Anh còn gi nó ?
 
Anh nghn ngào :
 
- Anh làm ra nhng th này mong đi được nhng gì đã có trên chiếc xe đp này ngày xưa.
 
 
 
Quà tng ca Thượng Đế
 
Cô đã hơn mt ln th th vi m :
 
- Anh y là món quà quý giá nht mà Thượng đế đã ban tng cho con.
 
Ln nào nghe xong m cũng mm cười.
 
Cô đã yêu, yêu bng tt c nhng gì mà cô có được.
 
Cô hn nhiên và hnh phúc bên anh mc k bao thăng trm ca cuc sng.
 
Vi cô, anh là phn đi quan trng nht.
 
Ri ngày kia. Thượng đế li đến, nhưng tr trêu, ly nhm món quà ca cô đem tng k khác.
 
Ðêm nào cô cũng ôm gi mi mòn t hi vì sao.....
M
nm bên kh nén tiếng th dài./.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét