Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Chào các bạn


Chào các bạn,

Đọc các bài viết và các hình ảnh các bạn đưa lên blog, cảm giác thật khó tả, bồi hồi nhớ lại những ngày đi học, cảm giác ngây ngô, vui buồn trong suốt thời gian làm sinh viên. Đúng như anh Đức viết “không chỉ là ta đã sống bên nhau mà là ta đã lớn bên nhau ngày tháng”.

Nhớ buổi sinh hoạt riêng đầu tiên của lớp kế toán 8 tại cơ sở B, thầy giáo gọi “kiểm tra” những nội dung đã học chính trị toàn trường, mình sợ tới mức đứng đơ người tới 5 phút mà không nói được. Bỡ ngỡ do mới vào thành phố HCM, mình phải làm quen đủ thứ, từ cách nói chuyện, văn hóa, ngôn ngữ và cả giọng nói. Có lần thầy Lang (giọng đặc miền Tây) nói gì mà cả giảng đường cười ầm lên, mình thì không nghe ra nên chẳng hiểu gì cả, phải quay sang bạn bên cạnh hỏi.

Rồi những buổi liên hoan hay đi chơi Picnic, mình cứ thầm thán phục sao các bạn giỏi thế, biết làm đủ thứ. Sau đó mình học được ở các bạn một điều là có thể không phải cái gì cũng biết nhưng cứ mạnh dạn làm tới đi, vừa làm vừa sửa, vừa sáng tạo thì cũng sẽ hoàn thành tốt miễn là mình nhiệt tâm. Và bây giờ, phương châm mình dạy con cái cũng thế nghĩa là cứ mạnh dạn làm, thật nhiệt tâm, đừng nhút nhát, tự ti. Nhờ vậy cháu hơn mẹ rất nhiều, tháo vát và năng nổ chứ không nhút nhát, thụ động như mẹ ngày xưa.

Nhớ ngày đầu đi tập quân sự, lếch thếch ở công viên gần nhà thờ Đức Bà. Ngày đi bắn đạn thật ở Sóng Thần, khát nước đi kiếm nước giếng gần đó uống, về nhà bị say nắng nóng bệnh mấy ngày. Nhớ nhóm tam ca Quỳnh Hoa, Kim Châu, Thu Vân hát bài “trường làng tôi” của Phạm Trọng Cầu; Kim Hằng vừa hát vừa múa lý mười thương rất dễ thương. Quỳnh Giao vào đội kịch của khoa, tối đi biểu diễn, anh Tân - người yêu Giao tới đón- Giao nói là bạn của anh Giao được nhờ tới đón chứ không phải người yêu mà Liên với Hạnh cũng tin sái cổ. Đúng là “ngố” thật.

Nhớ hồi đi học, mình sợ nhất nói chuyện với anh Đức. Mình cứ cảm giác rằng nói toàn những điều ngớ ngẩn, mà anh Đức thì giỏi quá, “bác học” về mọi mặt nên không biết anh Đức suy nghĩ gì đằng sau cặp kính cận. Chỉ sau này, khi dạy chung một trường mình mới hết sợ anh Đức và thấy thật may mắn được làm chung và và nhờ đó học hỏi thêm nhiều điều.

Nhớ những ngày tan học, tụi Liên, Giao, Hạnh, Lan đạp xe vòng vòng không chịu về nhà vì còn mải “già chuyện” hoặc tấp vào lề chỉ trỏ, hái hoa dọc đường. Có lần cô Như dạy tiếng Nga đi ngang còn nhắc cẩn thận kẻo mất xe.

Các bạn có mê tín không chứ thời đó mình mê tín lắm. Khi đi thi, nếu thấy môn nào làm được bài là lần thi sau cứ mặc đúng bộ đồ đó, đi đúng tuyến đường đó cho nó hên. Có lần cả bọn lên thư viện quốc gia đường Lý Tự Trọng ôn thi. Vô tình Quỳnh Giao ngồi lên tập của Công, Công đỏ hết cả mặt mà chẳng nói được điều gì. Lúc đó Công bị trêu là: thế là xui rồi … và quả thực môn đó Công bị 4 điểm.

Rồi những lúc nhận được những lời tỏ tình mà sao lúc đó mình cư xử thật là trẻ con, cứ nghĩ chỉ là chuyện đùa hoặc là thấy sợ vì nghĩ mình còn con nít quá. Bây giờ nhớ lại những kỷ niệm thời đi học thấy thật là vui, chẳng thể có được những cảm giác như vậy nữa.

4 năm đại học đối với mình là quãng thời gian thật khó quên. Mình đã ngộ ra được nhiều điều, từ chỗ “ngây ngô”, “na chưa mở mắt”, cho đến khi “mở mắt hé hé”, bớt nhút nhát, bớt ngây ngô hơn để ít ra còn dám đứng trước đám đông cả chục em tới cả trăm em và nói “thao thao”.

25 năm ra trường, tức là chúng ta đã từng quen biết và học với nhau cách đây gần 30 năm. Bây giờ người còn, người mất. Ai cũng tóc hoa râm, con cái đùm đề, công việc ổn định và thành đạt. Chúc tất cả thành viên lớp kế toán 8 chúng mình luôn đoàn kết nhớ về nhau, luôn tràn đầy niềm vui, hạnh phúc và thành công.


NGUYỄN BÍCH LIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét