
Bạn Hoà nhắc đến nồi chè
Kỷ niệm ký túc ùa về, ngày xưa
Một thời chiều, tối, sớm, trưa
Một thời ký túc nắng mưa đi về
Cái thời bao cấp sướng ghê
Nào điện, nào nước, chỗ kê giường nằm
Nam thì tá túc lầu năm
“Chân yếu tay mềm” nữ ở lầu ba
Bốn năm ký túc là nhà
Để cho các bạn quê xa tới trường
Xa nhà chung một quê hương
Hàng ngày trên những nẻo đường thân yêu
Đường Trần Hưng Đạo sớm chiều
Ngày ba bốn bận đều đều đạp xe
Nam Kỳ Khởi Nghĩa đầy me
Đường Lý Thái Tổ đầy nắng, đường Lê Lợi hàng cây che mái đầu
Sinh viên ký túc “rất giàu”
Được ở nhà lầu, được nấu cơm chung
Có người chung cả cái mùng
Đêm đầu khó ngủ, cuối cùng lại quen
Căn phòng nhỏ chẳng thể quên
Cầu thang nhiều bậc ngày lên mấy lần
Luyện cho khoẻ, những đôi chân
Xếp hàng để nhận cơm phần, nhớ không
Chiều ngồi trên lớp mà mong
Có về kịp hứng vài xô nước đầy
Hôm nay là đến phiên “mày”
Lau nhà, xách nước, dép giầy gọn vô
Cơm phòng, đi xuống lấy cho
Cố mà ăn nhé để no dạ dày
Lại còn lo tối hôm nay
Là phiên cúp điện, đèn cầy thì không
Mới ngày đầu tháng đã trông
Tháng này nhu yếu phẩm, có không bịch đường
Nồi chè ký túc dễ thương
Đậu xanh Cầu muối toả hương đến giờ
Mùi va ni quyện khói mờ
Canh chừng “Bác Cán bộ” bất ngờ ghé thăm
“Bác” xem cả chỗ giường nằm
Có không bếp điện sôi tăm nồi chè
Thương tình, “bác” đỡ khắt khe
Hương chè ngọt lịm…. còn nghe tới giờ
Quây quần đàn hát văn thơ
Nồi chè ký túc… đến giờ …vẫn… thơ……ơ…m…!
NGUYỄN TUẤN HUỆ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét